Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Cô bé khiếm thị cập nhật khao khát du học

An Như trình diễn đàn tranh.

Trong chuyến tặng quà từ thiện “Kết nối yêu thương” do báo Tiền Phong, báo Nhi Đồng và Tập đoàn sữa TH True Milk kết hợp thực hành tại trường Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội, tôi khá bất thần khi thấy bé gái đánh đàn tranh đẹp trong dàn nhạc của trường.

Luôn tin con sẽ nhìn thấy trở lại

Cô bé mù xinh đó là Nguyễn An Như, 10 tuổi. Em được đoàn từ thiện trực tiếp tương trợ và trao tặng học bổng để mua một chiếc đàn tranh, giúp em thực hành ước mong sẽ thi đỗ Học viện Âm nhạc nhà nước Việt Nam và ước mong du học.

Chị Nhữ Tuyết Anh, mẹ của An Như kể lại: “Cháu sinh ra hoàn toàn thông thường. Lúc cháu 11 tháng tuổi, gia đình gửi cháu ở nhà trẻ tư. Ngay ngày đầu tiên, sau khi đón con ở vườn trẻ về, An Như không chịu ăn uống gì. Ăn vào một chút là nôn thốc nôn tháo”. Đi hết viện này viện kia, nhưng không tìm ra nguyên nhân. Người trông trẻ nói: Không sao đâu, vì cháu ăn no quá. Đến ngày thứ 8, một nửa mặt của cháu không cử động, đôi mắt không phản xạ với ánh sáng, còn não bộ đã ứ đầy máu tụ. Cô bé 11 tháng tuổi phải qua hai cuộc đại phẫu để cứu tính mạng. Nhưng dây tâm thần thị giác thì bị teo hoàn toàn, không thể hồi phục.

An Như và mẹ.

Người mẹ trẻ như điên cuồng vì con. Chị “tha” con đi khắp Nam, Bắc với mong muốn tìm thầy thuốc giỏi khôi phục nhãn quan cho con.

Khi An Như 39 tháng tuổi, chị mời nhạc sỹ Đặng Hữu Phúc đến nhà soát năng khiếu. Sau khi nhạc sỹ Đặng Hữu Phúc cho biết, bé An Như có khiếu âm nhạc, chị đã mua đàn piano và mời ba đến nhà dạy con từ bữa đó cho tới khi An Như học lớp dự bị của trường Nguyễn Đình Chiểu. Và chỉ một năm sau, chị đã chủ động đẩy tốc độ học của cháu vào thẳng lớp 2. Chị Tuyết Anh tạm chấp nhận một sự thật đắng cay: Con không bao giờ nhìn được nữa.

Giá mà mẹ có nhiều tiền, con còn muốn học nhiều thứ nữa

An Như

Chị Tuyết Anh đã đọc rất nhiều sách dạy trẻ khuyết tật, những cuốn sách của các bác sỹ tâm lý như Nuôi dạy con khi bạn gặp khó khăn của bác sỹ Fitzhugh Dodson, một nhà tâm lý giáo dục Mỹ nổi danh. Thậm chí, chị học cả chữ nổi để cùng học với con. Chị bảo: “Tôi đọc nhiều đến nỗi mà thần hồn nát thần tính, suốt ngày lo con sẽ bị thế này, hoặc bị thế kia. Nhưng bù lại, tôi học được cách giúp con không ưng ý với số của đứa trẻ khuyết tật”.

Cách dạy bảo của chị từng bị gia đình hai bên phản đối. Ông bà nội ngoại đều cho rằng, làm mẹ như vậy là hơi “ác”. Bố An Như cũng không bằng lòng được sự thực nghiệt ngã này, và không biết phải san sớt, phụ trách thế nào…Cuối cùng hai bên đồng ý để anh một mình vào Nam lập nghiệp.

Lúc An Như lâm bệnh, nghề tư vấn luật đang thịnh, chị Tuyết Anh có thu nhập khá, lại có thêm nhiều công việc tại Công ty luật tư nhân ở TPHCM. Thế rồi, chị đã phải bán nhà, nhượng cổ phần để có tiền chạy chữa cho con. Rất may, những đồng nghiệp tại công ty luật nơi chị công tác cho chị nhận việc về nhà làm để vừa có thu nhập, vừa có thời kì nuôi dạy con.

Với thế hết mình của mẹ, bé An Như học không thua kém các bạn mắt sáng trong lớp. Cô bé thẳng băng được đi trình diễn cùng dàn nhạc của trường. Diễn miên man, trở về phải học bù văn hóa mà vẫn theo kịp các bạn. An Như được mẹ rèn cho tính tự lập cao, đến mức, ngày nay cháu còn khích lệ trái lại mẹ mình: “Mấy hôm nữa con sẽ nhìn thấy đấy nên mẹ phải tranh thủ dạy con chữ sáng để học đồng thời với chữ nổi nhé”.

Tám tuổi, An Như đã có thể tự coi ngó bản thân, rất ham học và có tinh thần tự giác cao. Có lúc, chị ra cái điều đi công tác 1 tuần để quan sát con, chị thấy An Như rất tự lập, ăn uống, sinh hoạt như thông thường, tất nhiên có sự viện trợ của người giúp việc.

Giá mẹ có nhiều tiền

Tổn phí học đàn khá tốn kém, nhưng chị Tuyết Anh vẫn gồng mình để con có thể đeo đuổi con đường âm nhạc. Gần đây, An Như chuyển sang học đàn Tranh bởi em muốn thi đỗ vào Học viện Âm nhạc nhà nước Việt Nam, rồi sau đó du học với cây đàn tranh để giới thiệu với các bạn nước ngoài nhạc cụ truyền thống của Việt Nam. Nước Nhật là điểm đến mà hai mẹ con đều ước mong.

Hiện giờ, An Như siêng năng tự học tiếng Anh và đôi khi tranh thủ khoảng thời gian hiếm hoi học thêm một tẹo tiếng Nhật với sự trợ giúp của mẹ (vốn cũng đã tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ khoa tiếng Anh). Chị vào mạng, kiêng các file âm thanh dạy tiếng Anh, còn tiếng Nhật thì thông qua đài phát thanh và truyền hình NHK, rồi copy làm giáo trình học cho An Như.

An Như tỏ ra biết thông cảm với sự nặng nhọc của mẹ: “Giá mà mẹ có nhiều tiền, con còn muốn học nhiều thứ nữa”. Còn mẹ thì an ủi con: “Mẹ mà có tiền thì con học gì cũng được”.

Anh Vũ


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét