Ở giác độ vĩ mô, tôi thật sự cảm thông với lãnh đạo nhà nước, nhiều việc quá khó, với điều kiện eo hẹp của nhà nước, sự thành công thật phong phanh
Tôi hay tâm sự với bạn bè và đồng nghiệp: Ngày xưa thời chiến tranh, con người đối với nhau thật tử tế. Nhìn cường độ làm việc khủng khiếp của anh, tôi thật sự choáng và cảm phục. Buổi lễ có rất nhiều sự kiện, tôi chỉ dự một sự kiện mà người mệt bã hơi tai, ấy vậy buổi tối trên tivi tôi còn thấy Thủ tướng tổ chức hai sự kiện nhà nước nữa.
Bởi thế, khi được lời khích lệ động viên của cấp trên, cấp dưới, đồng nghiệp, tôi như được truyền sức sống. Tôi luôn tin là còn rất nhiều địa phương, bộ ngành, DN cũng tinh khiết và công tâm trong thực thi nhiệm vụ. Ông xin nhận kỷ luật với cấp trên, nhưng cấp trên chỉ cổ vũ và động viên. Bạn cũng dần hiểu và thông cảm. Chỉ có điều, những việc như vậy thì ta coi là thường nhật.
Tần suất thông báo, dư luận về tham nhũng, tiêu cực quá dày đặc, đến nỗi hiện nay nói về tích cực, tiêu biểu, nhiều người vẫn ngài ngại và nếu không tỉnh ngủ, cả xã hội bị cuốn hút bằng bức màn công luận màu xám, che khuất hết các gam hồng của sơn hà. Từ đó ông lập biết bao chiến tích mà quân hàm đại tá vào những năm 70 là minh chứng cho những chiến công hiển hách của ông.
Mục đích là để cho tôi nhẹ bớt khi hành quân. Nghĩ lại, nếu lúc đó, lôi ông ra kiểm điểm, kỷ luật thì các sĩ quan, tướng lĩnh còn đâu nhuệ khí để lâm trận. Trong thâm tâm tôi, hai thời khắc khác nhau, nhiệm vụ cũng hoàn toàn khác nhau… nhưng đạo lý để soi đường, dẫn lối, phán xét là nền tảng đạo lý nhân bản của dân tộc thì không thể phai lạt.
Có buổi đầu giờ chiều tôi lên mỏng, liếc thấy bát bún dọc mùng vơi 1 nửa, hỏi ra mới biết anh họp chính phủ quá muộn, cấp ăn một tẹo để có sức vào làm việc đầu giờ chiều. Được vậy thì dân tộc mình không sợ bất cứ sự thách thức hay đe dọa nào, như các bậc tiền nhân đã dạy: “Trong ấm, ngoài êm”. Thằng M tuyên bố (cho tôi mạo muội vong linh bạn tôi để xưng hô vào thời điểm đó): trong tiểu đội , thằng Q ( tức là tôi) bé nhất.
Bởi vậy những dòng tự sự này tuyệt nhiên không phải để bộc bạch thông tõ hay mưu cầu lợi ích cá nhân. Nhờ vậy mà kháng chiến mới đi đến thành công. Nên chi đến nơi dừng chân phải trút gạo của nó nấu ăn trước. Tôi được bổ dụng cấp trưởng DN lớn, khi ký quyết định, bộ trưởng chưa hề gặp mặt tôi, các anh lãnh đạo tiến cử tôi (sau này tôi nghe kể lại), nhận xét về tôi một cách công tâm.
Với vị trí của mình, tôi có vài lần phải lên gặp và thưa trực tiếp với một lãnh đạo chính phủ. Thời buổi kinh tế khó khăn vào những năm thập kỷ 80, có lúc đi làm công cho DN nước ngoài, làm công cho tư nhân để mưu sinh.
Mỗi lần thất bại là người điều hành, lòng không khỏi day dứt, đớn đau. Tôi mong mỏi làm sao để tình làng nghĩa xóm, tình đồng nghiệp trở lại như ngày xưa - như tình nghĩa đồng đội. Tôi lãnh đạo DN, có thành công và thất bại. Các doanh gia sẵn sàng chung tay san sớt với những mảnh đời bất hạnh, khó khăn Gần đây, chăm chú theo dõi đài, báo.
Tôi khẳng định là không bao giờ ôm đồm cho tội lỗi cố ý của cá nhân trong một hệ thống, tôi chỉ mong sự cảm thông san sẻ của từng lớp về nhũng sự cố rủi ro mà không ai mong muốn xảy ra. Tình thương yêu của chúng tôi lúc đó là vô biên bến. Thế cuộc cũng không phải vẻ vang gì, nhưng cũng đã qua rất nhiều trải nghiệm, lúc thì bom Mỹ bỏ trên đầu, lúc thì đi chuyên cơ cùng với những lãnh đạo tập đoàn hàng đầu thế giới với sự phục vụ của tốp hoa tiêu và phi công Mỹ, rất nhiều cung bậc cảm xúc.
Khi tôi ở phân hiệu lục quân 1- Quân khu 4 vào năm 1975-1976, tối tối lũ chúng tôi kéo đến nhà hiệu trưởng, Đại tá Lã Thái Hòa, hồi đó là cấp bậc rất to. Bản thân tôi đã trên 30 năm tuổi Đảng, là cựu chiến binh, người đúng đầu DN lớn, cũng gần nghỉ hưu.
Vậy mà đất nước còn phải lo cưu mang hàng triệu gia đình thương binh, liệt sĩ, hàng triệu người nhiễm chất độc da cam, hàng triệu đồng bào vùng sâu, vùng xa nơi chiến tranh tàn phá ác liệt.
Đứng đầu DN lớn, bên tôi có nhiều cộng sự, kể cả các bạn nước ngoài tư vấn tương trợ, tuy vậy nhiều việc cũng khó đi đến thành công.
Từng lớp trò chuyện chạy chức, chạy quyền có khắp mọi nơi, chỗ nào cũng có, tôi không tin tuốt hệ thống đều là như vậy. Lúc ông làm tiểu trưởng đoàn, chỉ huy đánh 1 trận lớn ở phía Nam, tiểu đoàn bị tổn thất nặng nề, thương vong rất lớn.
Thầy trò ngồi gếch chân lên thành giếng nói chuyện, thảng hoặc lại được uống rượu. Tình đồng đội sắt son thủy chung, chia ngọt sẻ bùi là sức mạnh vô song của quân đội ta, dân tộc ta. Tôi ở lại đơn vị để bảo vệ khu vực Vĩnh Linh, nhiều bạn học của tôi nằm trong số bổ sung cho đơn vị bạn đã hi sinh hết chỉ sau 1 tháng.
PV. Vì thế, suy nghĩ và tình cảm trong tôi trước mọi biến cố xoành xoạch đầy tính lạc quan, hướng thiện. Từng lớp thiếu vắng sự sẻ chia, thông cảm, thay vào đó có quá nhiều chỉ trích, chì chiết nghiệt ngã. Lúc kể với lũ tôi, ông còn rơi lệ. Ngày nay cuộc sống tương đối đầy đủ, mọi người độc lập về kinh tế, thỉnh thoảng thấy đơn chiếc, lạnh lẽo đến động lòng.
Câu chuyện này tôi muốn Link với ngày nay, không nói đến tham nhũng, tiêu cực, mà ngụ ý nói về những vấp, rủi ro trong điều hành kinh tế. Có lần tôi đại diện cho DN ký với DN nước bạn các biên bản ghi nhớ trước hai Thủ tướng. Nhưng, nơi có tiêu cực thì cả từng lớp thanh minh ngay. Từng lớp hiện đang thiếu vắng sự sẻ chia, thông cảm, thay vào đó có quá nhiều chỉ trích, chì chiết nghiệt ngã.
Chúng tôi với độ tuổi từ 17 đến 18 tuổi, trẻ và xốc nổi khôn cùng, thế nhưng trên đường hành binh cũng biết sẻ chia cho nhau từng li từng tí.
Ông có kể lại 1 kỷ niệm sâu sắc trong đời binh nghiệp của mình. Tình đồng nghiệp Ra quân, tôi vào đại học, tốt nghiệp, làm ở DNNN, được đào tạo thêm ở nước ngoài trong ngành cơ khí.
Chính do vậy mỗi lần đọc một bài, nghe một bình luận nhắc đi nhắc lại nhiều lần về sự vỡ vạc của một dự án, một DN, tôi thật sự thông cảm, san sớt với cơ quan điều hành.
Ngược lại, bị chỉ trích nặng nề, phê phán không mang tính xây dựng, như đang đau lại bị xát muối thêm vào vết thương. Nói vậy để thấy.
Tôi muốn tỏ tường những gì mà mình nghĩ, để lòng thanh thoát thêm nếu được nhiều đồng đội và đồng nghiệp sẻ chia, đồng cảm. Và mong mọi người hãy đặt mình vào vị trí đó, khi có thiếu sót hay vấp, mọi người sẽ cảm thấy ra sao khi điệp khúc, chì chiết cứ lặp đị lặp lại ? Người trong cuộc tái tê, toang hoang cõi lòng, chỉ mong, công luận, đồng nghiệp cổ vũ, cảm thông chia sẻ.
Tôi tiếc là không chụp lại được hình ảnh này. Tôi giảng giải, sức mạnh kinh tế VN thì bạn đã rõ. Thảng hoặc lãnh đạo tập đoàn nước ngoài cũng có thở than một đôi chính sách thuế của ta. Lắng nghe công luận, các cơ quan, xã hội lên tiếng phê bình, chỉ trích nặng nề về những sai trái, vấp ở một đôi địa phương, một đôi DN… lòng thấy vô cùng nặng nề và ưu tư.
Nghe tin, lòng tôi đớn đau vô cùng, biết bao kỷ niệm sâu đậm khi cùng nhau hành quân từ Hà Tĩnh vào Vĩnh Linh ùa về, tôi khóc mấy đêm liền. Tình đồng đội Năm 1972 mùa hè đỏ lửa ở Quảng Trị, tôi đóng quân ở Đặc khu Vĩnh Linh, tiểu đoàn chia đôi để bổ sung cho tiểu đoàn bạn ở thành cổ Quảng Trị.
Chỉ tưng ấy thôi đã thấy gánh nặng ngân sách khủng khiếp nhường nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét